|
| |
MỤC LỤC |
|
[01] |
Vài Nét Về Tác Giả
THIÊN THỨ NHẤT: ĐẠI THỪA PHẬT
GIÁO TƯ TƯỞNG SỬ
CHƯƠNG THỨ NHẤT: TỔNG LUẬN
Tiết thứ nhất: Địa vị Phật Giáo
trong tư trào Ấn Độ.
Tiết thứ hai: Điểm tương đồng giữa tưởng Ấn Độ và tư
tưởng Phật Giáo.
Tiết thứ ba: Đặc tính của tư tưởng
Phật Giáo.
CHƯƠNG THỨ HAI: TƯ TRÀO CỦA CÁC BỘ PHÁI TRƯỚC NGÀY
ĐẠI THỪA HƯNG KHỞI
Tiết thứ nhất: Nguyên ủy của các Bộ phái.
Tiết thứ hai: Sự bất đồng về lập
trường chủ yếu giữa Nguyên thủy Phật giáo và Bộ phái Phật
giáo.
Tiết thứ ba: Phật Đà Quan.
Tiết thứ tư: Hữu tình quan.
Tiết thứ năm: Tu chứng luận.
CHƯƠNG THỨ BA: ĐẠI THỪA PHẬT GIÁO ĐẾN THỜI ĐẠI LONG THỤ
Tiết thứ nhất: Nguồn gốc và đặc
chất của tư tưởng Đại Thừa.
Tiết thư hai: Những kinh điển và tư tưởng chủ yếu của
Đại Thừa trước thời Long Thụ.
Tiết thứ ba: Phật giáo quan của Long Thụ.
CHƯƠNG THỨ TƯ: ĐẠI THỪA PHẬT GIÁO TỪ SAU THỜI ĐẠI LONG
THỤ ĐẾN THỜI ĐẠI VÔ TRƯỚC VÀ THẾ THÂN
Tiết thứ nhất:Ý nghĩa sự kết tập những kinh
điển chủ yếu của Đại Thừa đương
thời.
Tiết thứ hai: Các loại kinh mới và lịch trình thành lập.
Tiết thứ ba: Đặc chất tư tưởng của
các kinh điển.
Tiết thứ tư: Các kinh điển kể trên với Tiểu Thừa Giáo.
CHƯƠNG THỨ NĂM: PHẬT GIÁO Ở
THỜI ĐẠI VÔ TRƯỚC VÀ THẾ
THÂN
Tiết thứ nhất: Tổng luận.
Tiết thứ hai: Phật giáo thuộc Vô Trước, Thế Thân (Du Già Phật
Giáo).
Tiết thứ ba: Như Lai Tạng_Phật giáo của Thế Thân.
CHƯƠNG THỨ SÁU: PHẬT GIÁO Ở THỜI
ĐẠI VÔ TRƯỚC VÀ THẾ THÂN (THẾ KỶ VI-VIII) |
|
[02] |
THIÊN THỨ HAI: ĐẠI THỪA PHẬT
GIÁO LÝ LUẬN
CHƯƠNG THỨ NHẤT: BẢN CHẤT CỦA TÔN GIÁO VỚI PHẬT GIÁO
Tiết thứ nhất: Sự quan hệ giữa lý luận và thực tiễn trong Phật
Giáo.
Tiết thứ hai: Phật Giáo có phải là tôn giáo không.
Tiết thứ ba: Phật Giáo với sự thực tôn giáo.
Tiết thứ tư: Bản chất của những đòi
hỏi tôn giáo.
Tiết thứ năm: Sự mong muốn một sự
sống vô hạn và yêu cầu giải thoát.
Tiết thứ sáu: Sự thỏa mãn yêu cầu tôn giáo với nhất tâm.
CHƯƠNG THỨ HAI: GIẢI THOÁT LUẬN
Tiết thứ nhất: Gợi ý.
Tiết thứ hai: Ý nghĩa và các giải thoát quan Ấn
Độ.
Tiết thứ ba: Đặc chất của giải thoát quan Phật Giáo.
CHƯƠNG THỨ BA: ĐẶC CHẤT PHẬT GIÁO TẠI BA QUỐC GIA
Tiết thứ nhất: Nguyên thủy Phật giáo và Bộ phái Phật giáo.
Tiết thứ hai: Đặc chất của Đại Thừa
Phật Giáo.
Tiết thứ ba: Đặc chất của Phật Giáo Trung Quốc và Phật
Giáo Nhật Bản.
CHƯƠNG THỨ TƯ: TINH THẦN CỦA ĐẠI
THỪA
Tiết thứ nhất: Tiểu Thừa là gì?
Tiết thứ hai: Chủ nghĩa tinh thần của
Đại Thừa.
Tiết thứ ba: Đứng trên lập trường hình thức
để quan sát Tiểu Thừa và
Đại Thừa.
Tiết thứ tư: Sự bất đồng về nội dung.
Tiết thứ năm: Chân không diệu hữu với lập trường của các kinh
điển Đại Thừa.
Tiết thứ sáu: Thực hiện tinh thần Đại Thừa.
CHƯƠNG THỨ NĂM: CHÂN
NHƯ QUAN CỦA PHẬT GIÁO
(Đặc biệt lấy Bát Nhã làm
trung tâm)
Tiết thứ nhất: Lời tựa.
Tiết thứ hai: Sự triển khai của tư tưởng Chân Như
đến thời kỳ Bát Nhã.
Tiết thứ ba: Lập trường toàn bộ của Bát Nhã.
Tiết thứ tư: Chân như quan của Bát Nhã.
CHƯƠNG THỨ SÁU: THIỀN VÀ Ý NGHĨA TRIẾT HỌC
Tiết thứ nhất: Ý nghĩa của Thiền.
Tiết thứ hai: Các loại Thiền.
Tiết thứ ba: Tự ngã là gì?
Tiết thứ tư: Cái ta tuyệt đối.
Tiết thứ năm: Phương pháp thực hiện Đại-ngã và Thiền.
Tiết thứ sáu: Đặc sắc của Đạt Ma
Thiền.
CHƯƠNG THỨ BẢY: SỰ KHAI TRIỂN CỦA TƯ TƯỞNG PHẬT GIÁO VÀ
SỰ KHẢO SÁT VỀ THIỀN
Tiết thứ nhất: Địa vị của Thiền
trong Phật Giáo.
Tiết thứ hai: Thiền quán: Mẫu thai của giáo lý.
Tiết thứ ba: Nội dung của Thiền.
Tiết thứ tư: Sự phổ biến hóa nội dung Thiền quán.
Tiết thứ năm: Thiền quán là phương pháp nhận thức.
CHƯƠNG THỨ TÁM: TƯ TƯỞNG PHẬT GIÁO VỚI VĂN
HÓA SỬ
Tiết thứ nhất: Đức Phật với tư trào
thời đại.
Tiết thứ hai: Kinh điển Đại Thừa với bối cảnh văn hóa sử.
Tiết thứ ba: Kinh điển Đại Thừa với sự biểu hiện nghệ thuật.
CHƯƠNG THỨ CHÍN: KINH PHÁP HOA
(Đại biểu cho đạo Bồ Tát)
Tiết thứ nhất: Ý nghĩa sự xuất hiện kinh Pháp-Hoa.
Tiết thứ hai: Sự tổ chức của kinh Pháp-Hoa.
Tiết thứ ba: Quan niệm chủ yếu của kinh Pháp-Hoa.
Tiết thứ tư: Quyển Hội Tam Quy Nhất, Thụ Ký Thành Phật (quan
niệm chủ yếu của Tích Môn).
Tiết thứ năm: Phật Pháp vĩnh viễn
(tư tưởng trung tâm của Bản Môn)
Tiết thứ sáu: Đạo Bồ Tát: Pháp thân hoạt động cụ thể (lấy kinh
Quan Âm làm trrung tâm). |
|
[03] |
THIÊN THỨ BA: ĐẠI THỪA PHẬT
GIÁO THỰC TIỄN LUẬN
CHƯƠNG THỨ NHẤT: Ý NGHĨA ĐẠO
ĐỨC
Tiết thứ nhất: Gợi đề.
Tiết thứ hai: Ý nghĩa đạo đức trong Phật Giáo Nguyên
Thủy.
Tiết thứ ba: Đại Thừa giáo tổng
hợp.
Tiết thứ tư: Chân Không Diệu Hữu.
Tiết thứ năm: Bất trụ Niết Bàn.
Tiết thứ sáu: Kết luận.
CHƯƠNG THỨ HAI: QUAN NIỆM VỀ NGHIỆP CỦA PHẬT GIÁO VỚI TỰ DO Ý
CHÍ
Tiết thứ nhất: Phạm vi của vấn đề.
Tiết thứ hai: Căn cứ của tính cách và ý chí tự do.
Tiết thứ ba: Tư tưởng Đại Thừa với
những quan niệm trên.
CHƯƠNG THỨ BA: CHỦ NGHĨA TỰ LỰC VÀ CHỦ NGHĨA THA LỰC
Tiết thứ nhất: Tự lực và Tha lực của ngoại giáo.
Tiết thứ hai: Sự triển khai của thuyết Tự lực và Tha lực trong
Phật Giáo.
Tiết thứ ba: Bản chất hoạt động của
sinh mệnh.
Tiết thứ tư: Yêu cầu vô hạn của sinh mệnh với ý thức tôn
giáo.
Tiết thứ năm: Sự thực hiện sinh
mệnh vô hạn với thuyết tự lực và tha lực.
Tiết thứ sáu: Sự quan hệ giữa tự lực và tha lực.
Tiết thứ bảy: Phương pháp điều hòa
giữa tự lực và tha lực.
CHƯƠNG THỨ TƯ: Ý NGHĨ CUỘC ĐỜI
Tiết thứ nhất: Yêu cầu xác lập nhân sinh quan.
Tiết thứ hai: Tiêu chuẩn phê phán giá trị cuộc
đời.
Tiết thứ ba: Chủ nghĩa khoái lạc và chủ nghĩa yếm thế.
Tiết thứ tư: Hai phương diện mâu thuẫn của cuộc
đời.
Tiết thứ năm: Sự mâu thuẫn của cuộc đời với quan niệm khổ.
Tiết thứ sáu: Giá trị cuộc đời theo quan niệm Phật Giáo.
Tiết thứ bảy: Ý nghĩa cuộc sinh hoạt với quan niệm khổ.
Tiết thứ tám: Văn hóa dùng phương pháp tiêu cực
để khắc phục khổ.
Tiết thứ chín: Xét về ý nghĩa văn hóa theo quan niệm Phật Giáo
Tiết thứ mười: Sự cải tạo tâm với bạt khổ dữ lạc.
Tiết mười một: Sự ức chế những cảm giác tham cầu với sự diệt
khổ.
Tiết mười hai: Đạo Bồ Tát: phương pháp diệt khổ.
Tiết mười ba: Tinh thần căn bản của đạo Bồ Tát.
Tiết mười bốn: Bồ Tát đạo với Tịnh Độ
Tiết mười lăm: Thế giới lý tưởng và Tịnh
Độ.
Tiết mười sáu: Sự kiến thiết Tịnh Độ và luân hồi.
Tiết mười bảy: Kết luận.
CHƯƠNG THỨ NĂM: SỰ TRIỂN
KHAI CỦA TƯ TƯỞNG BẢN NGUYỆN VÀ Ý NGHĨA
ĐẠO ĐỨC VÀ VĂN
HÓA CỦA NÓ
Tiết thứ nhất: Lời mở đầu.
Tiết thứ hai: Sự khai triển của tư tưởng bản nguyện (Lấy số
nguyện làm tiêu chuẩn).
Tiết thứ ba: Ý nghĩa đạo đức, văn
hóa và tôn giáo trong tư tưởng bản nguyện.
CHƯƠNG THỨ SÁU: TỊNH ĐỘ QUAN NIỆM,
TỊNH ĐỘ THỰC TẠI VÀ TỊNH ĐỘ
SINH THÀNH
Tiết thứ nhất: Thiền Định và
Tịnh Độ.
Tiết thứ hai: Điểm lợi, hại của thuyết quan niệm và
thuyết thực tại.
Tiết thứ ba: Thuyết sinh thành thống hợp hai thuyết trên.
CHƯƠNG THỨ BẢY: HIỆN THỰC VÀ TỊNH
ĐỘ
Tiết thứ nhất: Hai sứ mệnh của Phật Giáo.
Tiết thứ hai: Lý tưởng Tịnh Độ kết
hợp hai sứ mệnh lớn.
Tiết thứ ba: Quán chiếu Tịnh Độ.
Tiết thứ tư: Tha phương Tịnh Độ.
Tiết thứ năm: Tịnh Độ tương lai trên cõi này.
Tiết thứ sáu: Kết luận.
CHƯƠNG THỨ TÁM: Ý NGHĨA CHÍNH TRỊ
Tiết thứ nhất: Căn cứ chính trị
quan của Phật Giáo.
Tiết thứ hai: Nguồn gốc Quốc Gia.
Tiết thứ ba: Chính trị đối với các quốc gia đối lập
Tiết thứ tư: Quốc gia lý tưởng và chính
đạo. |
*
VÀI NÉT VỀ TÁC GIẢ
Bác sĩ Kimura Taiken là một học giả Nhật Bản chuyên khảo cứu về triết
học Ấn Độ và
đã được
giới học giả Nhật coi như một triết gia Ấn. Ông rất giỏi Phạn Ngữ
(Sanscrit) và tinh thông các kinh
điển Vệ Đà (Rig-Vedas) và U-Ba-Ni-Sat (Upani-shads). Ông
đã xuất bản lần
đầu tiên cuốn "Lịch sử Tôn Giáo và
Triết Học Ấn Độ” và tác phẩm này làm
ông nổi tiếng.
Sau đó ông lần lượt hoàn thành
các tác phẩm: Sáu Phái Triết Học Ấn Độ,
Nguyên Thủy Phật Giáo Tư Tưởng Luận, Tiểu Thừa Phật Giáo Tư Tưởng
Luận, A-Tỳ Đạt-Ma-Luận, v.v…
Những sách của ông rất có giá trị về phương diện tư tưởng cũng như
rất có hệ thống về phương pháp nghiên cứu và
được giới học giả Nhật đón nhận một cách
nồng nhiệt.
Phần lớn các tác phẩm của ông đã
được dịch ra Hán văn, nay chúng tôi cố gắng
dịch cuốn “Đại Thừa Phật Giáo Tư Tưởng Luận” này ra Việt Ngữ, và
nếu hoàn cảnh cho phép, chúng tôi sẽ lần lượt phiên dịch tất cả các tác
phẩm trên đây để cống hiến quý vị có nhiệt
tâm nghiên cứu Phật Giáo.
Có điều chúng tôi rất tiếc là
chúng tôi không am hiểu Nhật Ngữ, do đó khi
dịch đã phải theo bản Hán văn của
Pháp sư Thích Diễn Bồi, một nhà Phật học hữu danh của Trung Hoa
hiện tại.
Người ta thường nói "dịch là diệt". Khi dịch thẳng một tác phẩm ngoại
ngữ ra tiếng bản xứ cũng đã khó mà
giữ cho đúng tinh thần của nguyên
tác rồi, huống chi đây lại dịch từ một bản
dịch thì làm sao tránh khỏi những
điều sai lầm. Bởi thế chúng tôi rất kỳ vọng ở quý vị tinh thông Nhật ngữ
sau này sẽ cống hiến đọc giả những
bản dịch trực tiếp từ nguyên tác.
Trong khi chờ đợi, chúng tôi chân thành
xin các bậc cao minh phủ chính những khuyết
điểm và thông cảm cho những giới hạn của chúng tôi, nếu dịch phẩm
này hân hạnh được đặt vào tay quý
vị.
Thích Quảng Độ
-ooOoo-
Ðầu
trang | 01 | 02 |
03 | Mục lục
Nguyên thủy | Tiểu thừa | Đại thừa |